Updated : Dec 22, 2022 in Đọc truyện online

Review truyện Đáng Tiếc không phải Anh

Câu chuyện tình lãng mạn của Diệp Tử cũng như Hướng Huy bắt nguồn từ ĐH, đã từng đảm bảo sẽ chũm tay nhau đi suốt đời sống. Cơ mà hầu hết lời thề thốt đáng yêu cho mấy cũng chưa win nổi nỗi đau của số phận.

Trình làng truyện Đáng tiếc chẳng phải anh

Tác giả: Diệp Tử
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện Đáng tiếc chẳng phải anh

Kể từ khi anh bước đi rời khỏi quả đât của tớ, bên tôi nghĩ chắc là quên, có lẽ thoát khỏi, luôn tự nhủ bản thân thành viên rằng anh sẽ tách rời chúng tôi rồi, tuy thế thực tế anh đã luôn ẩn mãi trong con tim bên tôi.

“Người em đã chờ lâu, trong tương lai anh đó còn phương pháp em bao xa?

Em nghe thấy tiếng gió thổi từ phía tàu điện ngầm cũng như đám đông chúng ta

Em xếp hàng, tay ổn định tấm vé mang con số của tình yêu”[1]

chờ hết phiên bản nhạc, tôi new yên tâm nhấc máy, tiếng Uông Nhiên ở đầu dây bên đó cũng như hết kiên nhẫn.

Màng nhĩ Trong khi bị phá vỡ, tôi đem điện thoại để bí quyết ra 1 inch vẫn có vẻ nghe rõ.

tôi cố kỉnh ăn ngon những điều Uông Nhiên thông tin, thuận tay vuốt mái tóc nhiều năm cho eo ra sau đầu. Quyết trọng điểm lần thứ 101, nhất định phải cắt đi mấy ngàn phiền não này. Là ai nói chị em sở hữu mái tóc dài bắt đầu bao gồm dáng vẻ ôn nhu mê người, hại chúng tôi ham hố để tóc tận bảy năm.

“Diệp Tử, nha đầu kia, cậu sẽ ở đâu?”

tôi há miệng thở dốc, phải nghe hầu hết lời sắp đến, thật chất lượng kém đến bữa trưa của bản thân mình.

“Cậu bao gồm tới đó không?” – Uông Nhiên hét Khủng trong điện thoại, tôi cười cợt khẽ, cứ cũng như Uông Nhiên biết tôi sẽ ở đâu.

“Cậu đừng nghĩ ‘ăn trong bát nghĩ trong nồi’.”.

Kì thực chúng tôi không nói, cơ mà số đông lời sau cơ hồ làm chúng tôi bần hổ rất là.

“Cô gái lại tới nữa à? Đã món cũ sao?” – bác Vương vui vẻ kính chào hỏi, bên tôi “Dạ” một tiếng, xem cũng như đáp lại.

Thấy bên tôi ko chấp nhận cũng sớm bị quy là chưa đánh mà khai “Diệp Tử, chẳng hề sẽ nói, đã dài vì thế cậu ăn không chán sao?”.

không ngán sao? Bên tôi ngẩng đầu chú ý cái bảng chữ tiến thưởng bên trước, “Cháo bác bỏ Vương”, năm chữ phệ lóe sáng khác thường, quan yếu tưởng tượng nổi, quán cháo này cùng rất chúng tôi cũng bảy năm rồi.

Hít sâu một hơi, đôi đũa trong tay khuấy tùy ý.

minh bạch vừa nãy còn đói béo khiếp, giờ hốt nhiên lại chẳng hy vọng ăn

“Nhiên Nhiên, có đề xuất người hết sức ngốc không?” Nhịn cả nửa ngày, tôi cuối cùng nặn ra một lời nói.

“…”

Đủ số tiền thanh toán, chúng tôi cố kỉnh túi đứng dậy, thực xin lỗi chưng Vương, kỳ thật tôi cũng chưa nghĩ tiếc gì, chỉ là…

sau cùng cũng chen lên được xe buýt, tôi thở nhiều năm một hơi, cơ sở giao thông ở Thượng Hải hàng năm sẽ nói luôn chỉnh đốn và đổi mới, xem ra kĩ năng năm nay đang là cực nhọc.

tự dưng khóe mắt thoáng nhìn một thân hình ảnh quen cùng đi ra từ quán ăn bình thường, chưa khỏi thốt lên một tiếng. Chúng tôi quay đầu, mong muốn được bắt gặp rõ hơn, cơ mà xe buýt cứ vô tình nhưng dời đi.

Trong điện thoại lại truyền mang lại các giọng nói, “Diệp Tử đáng bị tiêu diệt, cậu rút cục có nghe bạn nói chưa đấy?”

“Nhiên nhiên… Bên cạnh đó mình vừa nhận thấy anh ấy?” tôi chưa chắc.

>> tìm hiểu thêm thể loại Truyện ngôn tình ngược

“Hả…?” Cô kéo thật dài âm cuối, “Mà anh đó là ai? Hướng Huy hay Lâm Sâm? Nếu là nhà bạn trước, chắc rằng cậu giữa buổi ngày ban mặt gặp gỡ quỷ. Nếu là người sau, phiên bản cô nương kết luận cụm ngươi kiếp này có duyên có phận, còn không mau đuổi theo.”. Đầu bên kia điện thoại, chắc hẳn cô bé vẫn hoa chân múa tay, bày chiêu động tác cử chỉ.

“Cậu cần yếu nói dòng dễ nghe à, thành viên chũm nào lại đi kết chuyển giao sở hữu cậu, đúng là ngộ nhân bất thục.” bên tôi chủ ý than thở, không lường trước cô nàng khinh đạm buông hẳn một câu “Vật họp theo loài, thành viên phân theo nhóm.”. Xét về khoản võ mồm,tôi đã luôn ở cụ hạ phong.

“Chắc là chúng ta đau đầu, đề xuất không?” chúng tôi quán triệt là đúng. “Hướng Huy ngày nay vẫn ở nước xung quanh, đó chính là như cá chạm chán nước, phong sinh thủy khởi, còn trở về có tác dụng gì?”

“Cậu không sẽ phải ngày nghĩ, đêm nghĩ, làm tinh thần hốt hoảng, quan sát vật hóa người…” Biết cô bé còn mong nói tiếp, bên tôi quát bự một tiếng “Stop!”, làm cho các bạn nhao nhao chú ý bên tôi chuyên chú, “Phải rồi, cô nương, chúng tôi biết cô khí công thâm hậu, lao động mồm mép siêu đỉnh , tôi sợ cô rồi. Vì tiết kiệm tiền điện thoại, bổn cô nương quyết định bây chừ treo máy, hừ hừ.”.

chúng tôi nghĩ, hét vào điện thoại: “Buổi tối người nhà chờ cậu bên trên mạng, thành viên gia đình cảnh cáo cậu đừng cho chính bản thân mình leo cây.”. Nói xong lập tức nhấn buton end Hotline, không cho cô bất kì cơ hội nào phản bác bỏ.

Nói về Uông Nhiên, thiết yếu không cảm thán cho căn số khác biệt nhất giữa người nhà có tổ ấm. Hai tôi tuy chỉ học bình thường cùng nhau một năm trung học, tính biện pháp lại khác cách nhau mà lại chủ yếu đặc điểm này khiến đôi đồng bọn chưa cất nhau điều gì. Sau khi đến Thiên Tân, nhà bạn ở nam kẻ kế bên bắc, nhưng mà đang quyết dựa trên tình chúng ta thắm thiết, ấm cúng nhưng mà giữ liên lạc. Cố nhiên cũng phải cảm ơn ngành công nghệ cáp viễn thông Đài Loan Trung Quốc đã làm được đóng góp cực kỳ nghiêm trọng. Cẩn thận tính ra, tôi nhận thức rằng hơn thập kỷ qua, đời chúng ta ngắn ngủi nhưng mà cụm khổ đau.

Về đến nhà, kêu “Mẹ, bà bầu.” chưa thấy ai đáp lại, có lẽ rằng bà mẹ lại đi nghiên cứu vãn văn kiện XXX, chỉ sợ hiên giờ cơm chiều cũng chưa tất cả.

bên tôi mau lẹ mở máy tính, lên QQ, một đầu penguin không chấm dứt nhảy lên. Kích đúp loài chuột, hàng chữ nhỏ dại đập ngay tầm mắt, “Diệp Tử, anh đã trở về.”.

Là anh! Và đúng là anh! Trọng tâm bốn ngẫu nhiên chấn động lạ, gần như ngón tay vô thức mở rộng đồ họa QQ.

tứ năm nay chưa hình thấy dung mạo tươi sáng đấy, phần nhiều lời nói còn in mãi “Diệp Tử, anh nên đi, hãy tha thứ cho anh.” mà lại lúc này “đã núm chuộng cuộc đời không tất cả anh”. Hiện giờ anh lại quay về?

Nhớ lại hầu như chuyện quá khứ, nỗi bi hùng lại tràn chìm ngập trong chổ chính giữa trí chúng tôi, phần lớn kỉ niệm ngọt ngào, thống khổ, phiền muộn cộng chua xót tràn về như đa số đợt sóng gợn trong lòng.

đồng thời đấy, một Địa chỉ cửa hàng QQ khác đưa một nụ cười kính chào hỏi “Diệp Tử, bây giờ bên tôi làm bổ sung giờ. Cần yếu giúp bạn rồi, thật xin lỗi”.

“Ồ, đừng nghĩ nhiều”. Chúng tôi tiện tay chuyển tiếng “Phập” như đồng ý, nhưng nụ cười cợt bên trên khóe miệng có một phần miễn chống.

Một nơi khác, QQ của Uông Nhiên đúng hẹn sáng lên. Tôi nheo mắt lại, tay gõ một hàng chữ: BEGIN NOW…

cuộc đời nhiều khi bắt buộc hối hận tiếc,

vì thế đừng dễ dàng từ bỏ, cũng không nên cứ cứng đầu nỗ lực giữ …

Tháng 8 năm ấy, khí áp xuống thấp, thời tiết nắng gắt chói sáng không có lấy một gợn gió.

của nhà máy lạnh an nhàn hưởng thụ thức ăn, cửa nhà bao la đứt quãng có vườn hơn trăm mét phía bên ngoài, Lâm Sâm hung tàn hăng, còn tôi bình tâm. Trong khi sẵn sàng mừng đón các gì sắp xảy ra.

“Tại sao lại nói dối anh?” Lâm Sâm căm tức chú ý bên tôi. Đột nhiên cảm nhận đôi mắt lạnh lẽo của anh ý so mang bài toán sử dụng cân bằng không gian còn càng tốt, cực kỳ nhanh sau ấy, các giọt mồ hôi bên trên gia đình bạn sợ hãi ùa về.

“Em dối anh mẫu gì?” chúng tôi vô tội chớp mắt, biết rõ còn gắng hỏi.

“Cho anh xem lá đơn đánh tiếng nhập học đó.” Anh tiến mang đến giật lấy túi xách của tôi, bên tôi sống chết giữ gìn.

Ta cảnh giác dè dặt “Của anh cũng như cố gắng, tất cả gì đâu nhưng xem.”

Anh hừ lạnh, thân hình to lớn chậm trễ tiến về phía chúng tôi, chúng tôi sợ hãi Cách lùi lại “Cho anh xem, có nghĩa là sao?” chưa đợi anh chỉ dẫn, bên tôi miễn cưỡng lôi lá đơn trong túi ra, ném mang lại anh, lo sợ cúi đầu, sẵn sàng chuẩn bị khi tình nắm bất ổn, chạy là thượng sách.

Anh giận tàn ác mở bao thơ, khuôn bên xanh xao đỏ ngay chớp nhoáng, sau một hồi chuyển hẳn qua xám. Tôi thầm than, vừa nhón chân chuẩn bị chạy thì đã biết thành cánh tay dạn dĩ của anh ý giữ lại, quán triệt thoát. Hầu như giọt nước mắt nhanh chóng chảy ra nhưng mà sẽ bông lơn nói: “Xem xong xuôi rồi thì trả em, em còn cần lấy đi để làm thủ tục”

“Em…” Lâm Sâm cúi đầu giận dữ mắng vài câu, bên tôi chưa nghe thấy gì, cũng không hỏi lại, ý thức nhanh chóng quay về, mau lẹ giãy dụa, nhưng lại bị anh cố chặt hơn.

“Diệp Tử, cuối cùng em tất cả con tim hay không?”

bên tôi cười trừ, nhún vai “Lâm Sâm, anh phân minh không hiểu em”

“Anh chưa hiểu em?” chú ý biểu hiện như phát điên của anh ý, tôi không nói đề xuất lời. Con người đó vô cùng lý trí, lộng lẫy tân tiến, luôn bình tâm, riêng khi chống chọi với mang tôi thường hay nổi giận, đôi khi chúng tôi cũng tự hỏi phiên bản thân, cần chăng nhà bạn vẫn quá cự chính xác mang anh?

Khóe miệng bên tôi nhếch lên, sờ sờ cằm, ngẩng đầu chú ý trời, a , không một gợn mây, thời tiết thật đẹp.

“Món ghét nhất … ”

“Hồ tiêu.”

“Màu thích nhất …”

“Màu tím.”

“Ngôi sao ưa chuộng là …”

“Gabriel Batistuta”

“Ca sĩ yêu thích…”

“Trương Tín Triết” (Jeff Chang 张信哲)

……..

“Không nói nữa sao”

………

“Em còn nói là anh không hiểu em?”

giờ đây trong căn vườn đã dần đông người, hàng xóm ngẩng đầu không chạm chán, cúi đầu chạm mặt, không đứng đắn đứng chú ý chúng tôi, chúng tôi được đà tốc chiến tốc thắng. Cười lắc đầu nói “Lâm Sâm, thay anh bao gồm biết em thích kiểu quý ông nắm nào không?”

“….” Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, anh khôn cùng tự tin mở miệng “Kiểu như anh”

bên tôi cứng họng, một đợt rùng mình lướt trên da đầu, chất lượng tốt, mang một chừng độ chắc chắn nào đấy thì tự đại cũng trở nên một đức hạnh

“Lâm Sâm, ngay từ đầu em vẫn từ khước anh, bởi vì em biết em không ước ao anh”. Anh hiểu rồi chứ, kỳ thật em chính xác là không có con tim. Con tim em nên trao cho người em yêu nhất, là địa điểm chứa đựng hết sức bình yên.

Anh hít một hơi thật sâu, tay cầm chặt “Anh đang cho rằng, đến một ngày nào ấy, em cũng sẽ cảm động”.

buộc phải, chưa sai, ba năm trung học, mỗi lần về muộn đều là anh hộ tống về ngôi nhà, nếu không tất cả anh xẻ túc cho bố năm, thành tích của tớ cũng không cao vượt bậc như nỗ lực. Ngay cả gia sư và cha mẹ đa số đem tôi gán thành một đôi, tuy vậy do các thành tích học tập của tôi tao nhã đề xuất cũng mở một mắt nhắm một mắt, cam Chịu đựng mang đến chúng tôi “Yêu sớm”.
>> xem thêm top truyện Ngôn tình cao h

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *