Updated : Sep 15, 2022 in Đọc truyện online

Nhận xét truyện Yêu thầm lặng

Ngay từ khi ban đầu, cô vẫn biết ái tình này chưa có thành tích. Yêu một hướng, buồn bã bao gồm, khóc cũng có thể có, nuốm mà lại, cô đang cam tâm tình nguyện. Không hề bản thân cô không nhận thấy sai lầm, nhưng mà là, một khi đã ban đầu yêu, con tim chẳng thể nào dừng lại được.

Giới thiệu truyện Yêu lặng lẽ

Tác giả: Mạc Vô trọng tâm
Thể loại: Ngôn tình ngược

Trích đoạn truyện Yêu lặng thầm

Mạc Nhược Nhi đã từng cân nhắc, nếu đời sống cô chưa gồm anh, không yêu anh, không sa vào sai lầm này thì sau cuối chúng gồm rẽ sang một hướng bắt đầu không? Mười năm, à chưa là mười năm hai tháng, cô cảm thấy các bạn có chút thứ gì ấy, chắc hẳn rằng là yêu có anh. Từ năm mười hai tuổi, Mục An Thâm luôn là mọi người ở bên cạnh cô, chẳng hề, chỉ là cô nghĩ thế. Thật sự, chưa lòng anh, cô ngần ngừ mình đứng thứ mấy, một trăm, cho đến chưa gồm cao cấp nhưng chỉ đơn giản là thành viên qua con đường.

“Nhi Nhi, tụi tớ chuẩn bị đính hôn, chúc mừng đi.” Ôn Noãn Nguyệt cười cợt cười chú ý cô.

“À, chúc mừng cậu” nạm gạt nước mắt trong lòng, cô cười, ra vẻ vui mừng đến họ.

Mục An Thâm là người trong gia đình trai của cô ấy. Mạc Nhược Nhi cũng biết, từ trước cho giờ, anh chỉ luôn luôn chú tâm cô đó vào trong mắt, những gia đình bạn khác đa số chỉ xem như là bầu không gian. Bọn cô cộng phệ lên trong cô nhi viện, gần như thiếu thốn tình yêu, đầy đủ Chịu thiệt thòi. Còn nhớ lúc nhỏ tuổi, anh luôn che chắn, bảo quấn đến cô đấy, con tim cũng được dành cho cô gái đấy. Còn cô, chỉ đơn giản là gia đình bạn mình của Ôn Noãn Nguyệt, chỉ bởi thế cô bắt đầu tất cả cơ hội tiếp xúc với anh. Chẳng biết từ bao giờ, anh bước đầu đi vào tim cô, vẫn biết trước thành tích, mà lại, phiên bản thân cô đã là không mong mỏi từ vứt.

Ôn Noãn Nguyệt vui vẻ nỗ lực ly nước lên uống một hơi, trên môi luôn nở nụ mỉm cười. Anh chàng ở kề bên nãy giờ chưa nói gì, âm thầm lấy khăn giấy lau miệng mang lại bạn gái.

“Uống từ từ thôi, không ai tranh giành mang em” Anh nhỏ tuổi nhẹ nói, trong mắt cất đầy cảm tình yêu thương.

Cô xiêu bạt bây giờ mình chỉ làm nền cho bọn họ, trai tài gái sắt, quá xứng đôi. Nhìn Mục An Thâm bảo vệ, quan tâm cô ấy, con tim cô, có ai biết chưa, đau lắm.

“Khi nào thì tổ chức?” Cô bạo dạn miệng hỏi. Kì thực, Ôn Noãn Nguyệt là một gia đình bạn các bạn chất lượng cực cao. Nếu chẳng phải cô bao gồm cảm tình với gia đình bạn trai cô ấy, thì chắc rằng, cô đang vui vẻ chúc phúc mang lại bọn họ.

“Hai tháng sau, Nhi Nhi, cậu nhớ tới dự.” Cô ấy cười cợt toe toét nhìn cô, theo thông lệ cô cần cười cợt lại. Hai tháng nữa, haha, hai tháng nữa, anh cũng là các bạn của bệnh nhân ta rồi. Mạc Nhược Nhi, mày chú ý lại mày đi, yêu chúng ta cũng chưa dám nói, im lặng Chịu khổ do đó, gồm đáng không?

“Thật tốt.” có lợi sao? Mạc Nhược Nhi cảm giác chỉ cần có anh có lẽ hòa bình, cô có đồ vật gi cơ mà chưa cam trọng tâm.

Trong cuốn tiểu thuyết này, cô chỉ đóng vai nữ phụ đều đều, ra sức dồn nén cảm xúc sở hữu nam chính, mà con gái chính lại là người thân vô cùng thân của bản thân mình.

Thật hèn.

“Nhi Nhi, tớ tậu được ấm yên của bản thân mình rồi, cậu cũng chóng vánh kết chuyển giao người trong gia đình trai đó. Chờ chút, cậu thấy bản thân mỗi chúng ta gồm cần thả nhỏ cậu và nhỏ tớ lấy nhau không, Bởi vậy chất lượng cực cao nha.” Ôn Noãn Nguyệt vui vẻ cười cợt, bên trên má lộ ra lúm đồng tiền vô cùng sâu. Không khó khăn để xiêu dạt cô đó đang khôn xiết ấm yên.

nhưng thành viên gia đình đại trượng phu bên cạnh nhận thấy bạn gái chúng ta vui, khóe môi cũng không nhịn được nhếch lên.

“Noãn Nguyệt, xin lỗi, tớ cảm nhận nặng nề Chịu. Tớ về trước” chưa ước ao kéo dài làm kì đà giữa họ, rút lui là cách tốt nhất.

Ôn Noãn Nguyệt bế tắc, tuy thế cũng không miễn cưỡng cô, gật nhẹ đầu.

“Được, cậu về nghỉ ngơi, lát nữa tớ về dọn đồ, từ bây giờ đưa mang lại ở ngôi nhà A Thâm.”

Mạc Nhược Nhi hơi bất ngờ, không ngờ hỏi:

“Tại sao lại cấp tốc như vậy” Cô cứ tưởng là đến lúc họ kết hôn.

“Tại anh ấy ấy, bắt tớ dọn về trước, Nhi Nhi, đừng giận tớ nhé” Ôn Noãn Nguyệt gãi gãi đầu, ngượng ngùng nói.

“Là tại em quyến rũ anh.” Anh hôn nhẹ vào chóp mũi cô, cười quan tâm.

“Có mình nhìn kìa” chúng ta bao phủ người nào cũng ngước quan sát họ, chính xác là một đôi trời sinh. Nam thanh nữ tú, trong lòng người nào cũng thầm chúc phúc đến họ.

Cô không chịu đựng được nữa, đứng bật dậy. Chóng vánh thoát khỏi nơi này, con tim cô, tại sao cơn đau lại tái phát do vậy.

Mạc Nhược Nhi về tới ngôi nhà liền thế đồ, leo lên giường ngủ thẳng một giấc mang lại trưa. Cô mệt mỏi, khó khăn đứng dậy tìm chút gì đó cho vô bụng. Cảm nghĩ đang đỡ mọi, cô bật dậy khỏi ngôi nhà, đi dạo một vòng.

Vừa bắt đầu đi dạo bao phủ một vòng, thì nghe tiếng điện thoại trong biu áo vang lên không ngừng. Cô từ từ mở nắp điện thoại, thì ra là Ôn Noãn Nguyệt, Chắn chắn cô ấy không tậu được thứ gì rồi.

>> tham khảo thêm phân mục Truyện ngôn tình sủng

“Alo, Nhi Nhi, cậu gồm băng keo cá nhân chưa, tớ bị đứt tay, mà ở trong nhà thì lại hết” mọi người vị trí kia gian khổ nói.

“A, tớ để ở tủ đầu giường, cậu mở ra sẽ thấy. Cậu có sao không, tớ sẽ ở cách đây không lâu, được rồi, tớ về liền.” Nói xong xuôi, cô tất tả quắp điện thoại, lập túc chạy thẳng về căn nhà.

Mạc Nhược Nhi chạy thẳng vào trong nhà, cô làm cho cầm cố nào nhưng không để ý, quyển nhật kí, nó cũng ở chặn phủ đó. Nếu Ôn Noãn Nguyệt ngẫu nhiên bắt gặp, cô đo đắn bắt buộc giải thích gắng nào. Nhật kí là nơi san sẻ trung ương sự, là thành viên gia đình tri kỉ của cô ấy, âm thầm ân cần cô hầu như lúc phiên bản thân nhớ bà bầu, cũng như nhớ cả Mục An Thâm.

Ôn Noãn Nguyệt từ ở trong phòng cô bước đi, bên trên tay là quyển nhật kí cũ kĩ. Mạc Nhược Nhi chú ý thẳng vào mắt cô ấy, trời ạ, nước mắt. Cô đó đi ngang qua cô, chưa nói gì, cũng chẳng thèm một cái liếc mắt. Cô sợ hãi chạy theo, nạm chặt bàn tay cô ấy, nạm níu kéo.

“Noãn Nguyệt, cậu….biết của cả rồi” giọng nói ngắc ngứ, sợ quánh vang lên.

“Hahaha, cô yêu bạn trai tôi, viết minh bạch bởi vậy, tôi không phải kẻ ngốc, sao không hiểu được?” Cô đấy khóc lớn hơn, nước mắt từ trên má chảy dài xuống cằm.

“Xin lỗi, tớ…”Giờ phút này, cô cũng chẳng biết yêu cầu nói gì, giải thích đồ vật gi.

“Không nên.” Ôn Noãn Nguyệt hờ hững gạt phắc cánh tay đang cầm cố chặt tay gia đình bạn, cánh tay sót lại đang núm quyển nhật ký ném thẳng vào bên cô. Mạc Nhược Nhi lo sợ né tránh, lúc tinh thần tất cả một chút ổn hơn, thì Ôn Noãn Nguyệt chẳng thấy đâu.

“Tôi chưa rào cản được cô bao gồm tình yêu với anh ấy, cơ mà bên tôi nói cho cô biết, Mục An Thâm mãi mãi là của mình, chỉ đơn giản là của tôi thôi.” câu nói chung cục của Ôn Noãn Nguyệt Lúc trước loại bỏ liên tục lặp đi lặp lại trong đầu cô.

Thẩn thờ ngồi phịch xuống đất, hai tay ủ ấp đầu, gục mặt xuống. Vốn dĩ tình ái này chỉ đơn giản là quá khứ, rất nhanh chóng thôi nó có khả năng sẽ bị chôn vùi, tại sao hiện thời nó lại bị mọi người đào lên. Cô vẫn không còn, bố mẹ, Mục An Thâm, chỉ có duy nhất một gia đình gia đình, bởi thế là mất rồi sao?

“Noãn Nguyệt, thật lòng tớ xin lỗi” Trong thâm vai trung phong cô, tình người nhà này, là điều sót lại thiết yếu. Tại sao gần như chuyện đi cho nước này chứ.

***

Tiếng chuông điện thoại kéo cô từ trong mộng tỉnh dậy. Thật là, cô cư nhiên lại ngủ quên, khóc được một lúc, Mạc Nhược Nhi cảm thấy đầu gồm chút choáng ngợp, cạnh tranh chìm vào giấc ngủ.

“Mạc tiểu thư?” tiếng nói trầm ấm áp, dễ nghe vang lên mặt tay cô. Đáng lẽ, cô yêu cầu vui mừng, dẫu vậy tại sao chữ “Mạc tiểu thư” kia, chúng khiến môi cô không mỉm cười nổi.

cụ đè nén cảm hứng bên phía trong tim đang đập hung ác dội, cô thấp giọng khuyên bảo.

“Phải” Là Mục An Thâm, làm cho sao cô hình như lần chần được. Đây là lần bước đầu tiên anh chủ động liên lạc với gia đình, cô có chút ít mong chờ.

“Nguyệt Nhi, cô đấy… Xảy ra chuyện…” chúng ta vị trí kia chưa kìm nén được xúc cảm run rẩy, khó khăn nói.

“Sao, cô đó, làm sao rồi?” Cô ngạc nhiên hỏi lại. Ôn Noãn Nguyệt hai tiếng trước chẳng phải còn hết sức bình thường sao?

Hấp tấp chạy về phía cơ sở y tế Mục An Thâm đã share, chỉ thấy trước cửa phòng cấp cứu vãn, tổ ấm cánh mày râu đó thờ ơ đứng dựa tường, hai tay khoanh trước ngực. Anh đứng đấy, một các bạn cô độc, đơn lẻ, Mạc Nhược Nhi hy vọng tiến lại gần, cơ mà lí trí cô lại cấm đoán phép. Giờ đây, cô biết rằng, anh nên yên tĩnh.

chặng hơn một giờ sau, đèn trên buồng cấp cho cứu cơ sở y tế mới xong xuôi sáng, một Bác Sỹ kích thước tuổi trung niên từ từ bước đi. Trên gương mặt ông là sự mệt mỏi sau ca phẫu thuật làm tiếp, nặng nề kéo mẫu khổ trang khử trùng ra, thở lâu năm một hơi.

Mục An Thâm vừa thấy cửa ngõ mở, ngay chớp nhoáng, cũng như một phản xạ, anh đứng bật dậy. Cô sẽ đứng ở một góc tối cũng chưa kìm lòng được, chạy vụt ra.

“Xin lỗi, chúng tôi sẽ nắm cực kỳ. Phần đầu của Ôn tiểu thư bị va đập táo bạo, gây công cụ tụ máu. Bởi vì khối máu đó nằm ngay dây thần kinh cảm giác của mắt, bọn chúng

bên tôi đành quyết định giảm bỏ, tránh nguy hiểm lâu năm. Người mắc bệnh dường như chính là ngày, hai ngày, mà thậm chí chính là năm mới có vẻ tỉnh lại. Nếu may mắn hồi phục, e rằng mắt của cô mãi mãi quan yếu thấy tia nắng được nữa.” Nói xong xuôi, ông xoay gia đình bạn rời khỏi, mặc dù cảm giác tất cả một chút đau lòng, mà lại biết làm gì hơn, nghĩa vụ BS chỉ hình như làm cho được từng ấy thôi.

Mục An Thâm bất lực ngồi phịch xuống sàn ngôi nhà, hai tay bít lấy bên. Sự thật này, sao lại tàn ác Vậy nên. Anh và cô đó đã chuẩn bị sẵn sàng làm cho lễ đính hôn, ngay cả phòng cưới anh cũng chấm dứt dứt. Tại sao? Ông trời ơi, chung cục anh đã từng sai điều gì.
Chúc Anh chị đọc truyện vui vẻ!
>> bài viết liên quan Truyện sắc

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *