Updated : Nov 28, 2019 in Sức Khỏe✅

✅ Những ‘thiên thần’ nhiễm HIV dũng cảm khiến người lớn cũng phải nể



✅ XƯỞNG MAY ĐỒ BỘ 3K – XƯỞNG CHUYÊN SỈ ĐỒ BỘ GIÁ SỈ
LIÊN HỆ NGAY : 0902.648.628
Đặt hàng qua Zalo 0902.648.628 để có giá sỉ tốt nhất tại xuongmaydobo.vn
📢 Ở một nơi có những phụ nữ dành cả cuộc đời để ‘học cách làm mẹ’ của người đứa trẻ nhiễm HIV. Còn những đứa trẻ nhiễm HIV thì luôn cố gắng sống đấu tranh với bệnh tật để tin tưởng vào một tương lai tốt đẹp.
Để hiểu rõ hơn về cuộc sống của những đứa trẻ nhiễm HIV mồ côi và bị bỏ rơi tại Phòng Chăm sóc trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt, Cơ sở Cai nghiện ma túy số 2 Hà Nội, chúng tôi xin gửi tới quý độc giả tuyến bài: Chuyện chưa kể ở ngôi nhà nuôi dạy trẻ nhiễm HIV.

Bài 1: Những ‘thiên thần’ nhiễm HIV dũng cảm khiến người lớn cũng phải nể
Đứa trẻ nhiễm HIV đầu tiên
Cách đây 10 năm, vào khoảng 11h đêm phòng bảo vệ gọi điện lên phòng chị Nguyễn Thị Thanh – Phó Giám đốc, Cơ sở Cai nghiện ma túy số 2 Hà Nội, báo có trẻ bỏ trước cửa vào cơ sở. Chị Thanh và đồng nghiệp đã nhanh chóng xuống phòng bảo vệ và chị đã thực sự “sốc”, mảnh giấy để lại trong túi áo trẻ có ghi bé 8 tuổi, nhưng cân nặng chỉ 7kg.

Sau khi, tiếp nhận bé cháu được đặt tên là P.A, từ một đứa trẻ hấp hối giờ cô bé đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp. Sự hồi sinh của P.A đã minh chứng cho một điều sự sống là bất diệt nếu như còn lòng ham sống. Cô gái 19 tuổi P.A luôn biết ơn các mẹ tại Phòng chăm sóc trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt, Cơ sở Cai nghiện ma túy số 2 Hà Nội đã giúp cô được sống cuộc đời lần thứ 2.

Chị Thanh nhớ về quãng thời gian đầu tiên nhận nuôi trẻ nhiễm HIV, vào 8/2001 tại trung tâm nuôi trẻ suy dinh dưỡng Hà Nội có tiếp nhận một trường hợp trẻ dương tính với HIV, bị bỏ rơi.
“Ngày đó nhiễm HIV thường được tuyên truyền bằng những hình ảnh rùng rợn sọ đầu lâu, xương chéo nên không một trung tâm nào muốn nhận nuôi trẻ. Lúc đó, chị Phương đang là giám đốc đơn vị đã đồng ý nhận nuôi cháu.
Bé được mang chăm sóc không can thiệp thuốc tại đơn vị tới 18 tháng xét nghiệm lại may mắn âm tính. Sau đó, bé được trả về trung tâm nuôi trẻ suy dinh dưỡng”, chị Thanh nói.
Chị Thanh đang cho trẻ ăn.
Nhờ lần tiếp nhận chăm sóc cho bé nhiễm HIV đầu tiên, sau đó cơ sở đã lập lên phòng chăm sóc trẻ có hoàn cảnh đặc biệt. Từ khi cơ sở có tiếng khóc, tiếng cười của trẻ thơ không gian cũng ở nên ấm cúng hơn. Người lớn trong cơ sở gần gũi nhau và cùng dành tình yêu thương cho nhưng đứa trẻ 3 trong 1: mồ côi, bị bỏ rơi, nhiễm HIV.
Vào khoảng thời gian trước năm 2006, trẻ tại cơ sở chưa có thuốc uống cho nên trẻ bị ghẻ nở, toàn thân rỉ máu, mủ người ngoài nhìn vào sẽ “hoảng hồn”. Nhưng nếu được một lần chứng kiến các con vật lộn với đau đớn ở giai đoạn cuối mới thấy được các con dũng cảm tới như thế nào.
Chị Thanh cho biết, những năm đó có hàng chục trẻ đã chết do hội chứng suy mòn, viêm phổi… Các con không phải do chị dứt ruột đẻ ra nhưng cảm giác đau đớn đó cứ theo chị mãi cả về sau này.
Những ám ảnh không thể quên
Bà Nguyễn Thị Minh, nguyên cán bộ Phòng chăm sóc trẻ có hoàn cảnh đặc biệt một trong những người đầu tiên tiếp nhận chăm sóc trẻ nhiễm HIV cho hay bà vẫn luôn bị ám ảnh với nỗi đau xé da, cắt thịt của những đứa trẻ nhiễm HIV khi chưa có thuốc uống.
Đó là trường hợp c
👗 #xuongmaydobo 👚 #xuongmay3k 👕 #dobogiare

source: https://dungquatiz.com

Xem thêm các bài viết về Sức Khỏe: https://dungquatiz.com/category/suc-khoe/

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *